Ngày 06-01-2026
 
Tin Giáo Hội Hoàn Vũ
Đức Giáo Hoàng Leo XIV đóng Cửa Thánh của Vương cung thánh đường Thánh Phêrô, kết thúc Năm Thánh Hy Vọng
Vũ Văn An
13:02 06/01/2026

Đức Giáo Hoàng Leo XIV đóng Cửa Thánh của Vương cung thánh đường Thánh Phêrô, kết thúc Năm Thánh Hy Vọng


Theo Victoria Cardiel, trong bản tin của CNA ngày 6 tháng 1, 2026, Đức Giáo Hoàng Leo XIV, hôm thứ Ba, đã đóng Cửa Thánh của Vương cung thánh đường Thánh Phêrô, kết thúc năm thánh thường niên — một thời gian ân sủng mời gọi các tín hữu Công Giáo hoán cải, hòa giải và hy vọng.

Đức Giáo Hoàng tiến về phía Cửa Thánh trong tiếng hát đối đáp “O clavis David [ôi chìa khóa Đa-vít]”. Đến ngưỡng cửa, ngài quỳ xuống trước cửa và ở lại vài phút để cầu nguyện thầm lặng. Sau đó, ngài đứng dậy và vào lúc 9 giờ 41 phút sáng, đóng sập hai cánh cửa đồng lớn – một cử chỉ đánh dấu rõ ràng sự kết thúc của mùa hồng ân.

“Với tấm lòng biết ơn, giờ đây chúng ta chuẩn bị đóng Cánh Cửa Thánh này, nơi đã được vô số tín hữu bước qua, tin chắc rằng Chúa Mục Tử Nhân Lành luôn mở rộng cửa lòng Người để đón nhận chúng ta bất cứ khi nào chúng ta cảm thấy mệt mỏi và bị áp bức,” Đức Giáo Hoàng Leo XIV nói trong bài diễn văn trước khi thực hiện cử chỉ kết thúc sự kiện giáo hội, thường được tổ chức 25 năm một lần để ban cho các tín hữu khả năng nhận được ơn toàn xá.

Với những lời này, Đức Giáo Hoàng Leo XIV nhấn mạnh rằng mặc dù đại lễ đã kết thúc, lòng thương xót của Chúa vẫn luôn rộng mở cho các tín hữu.

Trước khi đóng cửa, Đức Thánh Cha đã đọc bằng tiếng Latinh công thức được quy định trong nghi thức, theo một thông lệ được thiết lập vào năm 1975 và sau đó được Thánh Gioan Phaolô II đơn giản hóa trong Năm Thánh 2000.

Để phù hợp với nghi thức được đơn giản hóa, nghi thức công khai không bao gồm phần xây tường gạch và chỉ giới hạn ở việc đóng cửa đồng. Công việc xây dựng tường gạch sẽ được thực hiện sau đó, riêng tư, khoảng 10 ngày sau nghi thức công khai này.

Việc này sẽ được Văn phòng Phụng vụ của Đức Giáo Hoàng giám sát. Những người được gọi là “sampietrini” — nhân viên của Công trình Thánh Phêrô, bao gồm thợ mộc, thợ làm tủ và thợ điện thường đảm nhiệm việc bảo trì nhà thờ — sẽ xây bức tường gạch bên trong nhà thờ để niêm phong vĩnh viễn Cửa Thánh.

Trong nghi thức riêng tư này — không có máy quay phim hay nhà báo — viên nang kim loại truyền thống (“capsis”) sẽ được đặt vào trong tường. Hộp quà sẽ bao gồm văn kiện đóng cửa chính thức, những đồng tiền được đúc trong năm thánh, và chìa khóa của Cửa Thánh như một minh chứng vật chất và tượng trưng cho năm thánh mà, như Đức Giáo Hoàng đã lưu ý, đã kết thúc trên lịch nhưng không kết thúc trong đời sống thiêng liêng của Giáo hội.

Sau đó, Đức Giáo Hoàng Leo XIV đọc lời cầu nguyện tạ ơn cho năm thánh thường niên, tuyên bố: “Cửa Thánh này đã đóng, nhưng cửa lòng thương xót của Chúa thì không.”

Công thức kết thúc bằng lời cầu khẩn rằng “kho báu” của ân sủng thiêng liêng sẽ luôn rộng mở “để khi kết thúc cuộc hành trình trần gian, chúng ta có thể tự tin gõ cửa nhà Chúa và hưởng trái của cây sự sống”.

Năm Thánh Hy Vọng được Đức Giáo Hoàng Phanxicô thiết lập vào ngày 24 tháng 12 năm 2024, nhưng sau khi ngài qua đời vào tháng 4 năm 2025, đã được vị kế nhiệm, Đức Giáo Hoàng Leo XIV, kết thúc – một tình huống chưa từng thấy kể từ năm 1700. Năm Thánh thường lệ gần nhất (được cử hành 25 năm một lần) diễn ra vào năm 2000.

Các năm Thánh cũng có thể được cử hành vào những thời điểm “đặc biệt”, chẳng hạn như Năm Thánh Lòng Thương Xót do Đức Phanxicô cử hành năm 2015 hoặc năm Thánh sẽ được triệu tập vào năm 2033 để kỷ niệm hai thiên niên kỷ về cái chết và sự phục sinh của Chúa Giêsu.

Sau khi đóng Cửa Thánh, Đức Giáo Hoàng Leo XIV chủ trì Thánh lễ trọng kính Chúa Hiển Linh bên trong Vương cung thánh đường Thánh Phêrô, kết thúc các hoạt động phụng vụ trong ngày.
 
Đức Giáo Hoàng Leo XIV: Vâng, các vị Chiêm tin Gia vẫn còn hiện hữu ngày na,
Vũ Văn An
13:41 06/01/2026

pope-leo-xiv-epiphany-closes-holy-door-jubilee2025. Antoine Mekary | ALETEIA


Kathleen N. Hattrup, trong bản tin ngày 06/01/26 của Aleteia, cho hay, trong Thánh Lễ Chúa Hiển Linh, Đức Leo XIV đã dạy rằng: Thật đáng ngạc nhiên khi Giêrusalem, một thành phố đã chứng kiến nhiều khởi đầu mới, lại gặp khó khăn... Phản ứng này cũng đặt ra thách thức cho chúng ta với tư cách là một Giáo Hội.

Sau nghi thức đóng cửa Thánh tại Vương cung thánh đường Thánh Phêrô, kết thúc Năm Thánh thường lệ năm 2025, Đức Giáo Hoàng Leo XIV đã cử hành Thánh lễ tại Vương cung thánh đường Thánh Phêrô nhân dịp Lễ Hiển Linh.

Đức Thánh Cha đã ví hàng triệu người đã bước qua Cửa Thánh với các vị Chiêm tin gia đến Bêlem: "Vâng, các vị Chiêm tin gia vẫn còn hiện hữu ngày nay."

Hàng triệu người trong số họ đã bước qua ngưỡng cửa của Giáo Hội. Họ đã tìm thấy gì? Điều gì ẩn chứa trong trái tim, những câu hỏi và cảm xúc của họ?

Đức Leo suy gẫm về việc phản ứng "lo lắng" của Giêrusalem và của Herod là một thách thức đối với Giáo hội ngày nay.

Sau năm nay, liệu chúng ta có thể nhận ra rõ hơn một người hành hương nơi du khách, một người tìm kiếm nơi người lạ, một người láng giềng nơi người ngoại quốc và những người bạn đồng hành nơi những người khác biệt?

Theo thông lệ sau Tin Mừng Lễ Hiển Linh, một phó tế đã công bố các ngày lễ "di động" quan trọng trong năm phụng vụ Công Giáo, chẳng hạn như Thứ Tư Lễ Tro (18 tháng 2), Lễ Phục Sinh (5 tháng 4), Lễ Thăng Thiên (14 tháng 5), Lễ Ngũ Tuần (24 tháng 5), Lễ Chúa Ba Ngôi (4 tháng 6) và Chúa Nhật đầu tiên của Mùa Vọng (29 tháng 11).

Sau đây là bản dịch đầy đủ bài giảng của Đức Giáo Hoàng Leo:

~

Anh chị em thân mến,

Tin Mừng (xem Mt 2:1-12) đã mô tả cho chúng ta niềm vui lớn lao mà các nhà thông thái đã trải nghiệm khi họ lại nhìn thấy ngôi sao (xem câu 10), và đồng thời, Hê-rốt và tất cả mọi người ở Giêrusalem đã lo lắng như thế nào vì sự tìm kiếm của họ (xem câu 3). Thật vậy, mỗi khi Kinh Thánh nói về việc Thiên Chúa tỏ mình ra, Kinh Thánh không giấu giếm những phản ứng trái ngược, như niềm vui và sự bối rối, sự chống đối và sự vâng phục, nỗi sợ hãi và sự khao khát. Hôm nay chúng ta cử hành Lễ Hiển Linh của Chúa, nhận thức rằng trước sự hiện diện của Người, không có gì là không thay đổi. Điều này đánh dấu sự khởi đầu của niềm hy vọng, vì Thiên Chúa tỏ mình ra và không có gì là không thay đổi. Sự hiện diện của Người chấm dứt kiểu tự mãn u sầu khiến người ta không ngừng nói rằng: “Chẳng có gì mới dưới ánh mặt trời” (Huấn ca 1:9). Một điều mới mẻ bắt đầu, điều đó sẽ quyết định hiện tại và tương lai, như lời tiên tri đã loan báo: “Hãy trỗi dậy, hãy tỏa sáng; vì ánh sáng của ngươi đã đến, và vinh quang của Chúa đã chiếu rọi trên ngươi” (I-sai-a 60:1).

Thật đáng ngạc nhiên khi Giêrusalem, một thành phố đã chứng kiến nhiều sự khởi đầu mới, lại đang gặp khó khăn. Bên trong thành phố, những người nghiên cứu Kinh Thánh và nghĩ rằng họ có tất cả các câu trả lời dường như đã đánh mất khả năng đặt câu hỏi và nuôi dưỡng lòng khao khát. Thật vậy, thành phố sợ hãi những người, được thúc đẩy bởi hy vọng, đến từ phương xa; thành phố dường như bị đe dọa một cách đáng sợ bởi những điều lẽ ra phải mang lại niềm vui lớn lao. Phản ứng này cũng đặt ra thách thức cho chúng ta với tư cách là một Giáo hội.

Cánh cửa Thánh của Vương cung thánh đường này, hôm nay là cánh cửa cuối cùng được đóng lại, đã chứng kiến dòng người vô số, những người hành hương của hy vọng, hành trình hướng về Giêrusalem mới, thành phố có những cánh cửa luôn rộng mở (xem Khải Huyền 21:25).

Những người nam nữ này là ai, và điều gì đã thúc đẩy họ? Vào cuối năm Thánh này, sự tìm kiếm tâm linh của những người đương thời, phong phú hơn nhiều so với những gì chúng ta có thể hiểu, mời gọi chúng ta suy gẫm nghiêm túc. Hàng triệu người đã bước qua ngưỡng cửa của Giáo hội. Họ đã tìm thấy gì? Điều gì ở trong trái tim họ, những câu hỏi của họ, những cảm xúc của họ? Vâng, các nhà thông thái vẫn còn hiện hữu ngày nay. Họ là những người cảm nhận được nhu cầu phải ra đi và tìm kiếm, chấp nhận những rủi ro gắn liền với hành trình của mình, đặc biệt là trong một thế giới đầy biến động như thế giới của chúng ta, một thế giới có thể khó chịu và nguy hiểm theo nhiều cách.

Người xưa đã nói về homo viator (con người du hành), và quả thực toàn bộ cuộc sống của chúng ta là một cuộc hành trình. Tin Mừng thách thức Giáo hội không nên sợ hãi hiện tượng này, mà hãy trân trọng nó và hướng nó về Thiên Chúa, Đấng nâng đỡ chúng ta. Người là một Thiên Chúa có thể làm chúng ta bất an bởi vì Người không ở yên trong tay chúng ta như những thần tượng bằng bạc và vàng; Thay vào đó, Người sống động và ban sự sống, giống như Hài nhi mà Đức Mẹ Maria đã ôm trong vòng tay và được các nhà thông thái tôn thờ. Những nơi thánh như nhà thờ chính tòa, vương cung thánh đường và đền thờ, những nơi đã trở thành điểm đến hành hương trong Năm Thánh, phải lan tỏa hương thơm của sự sống, nhận thức không thể nào quên rằng một thế giới khác đã bắt đầu.

Chúng ta hãy tự hỏi: Có sự sống trong Giáo hội của chúng ta không? Có chỗ cho điều gì mới mẻ được sinh ra không? Chúng ta có yêu mến và loan truyền một Thiên Chúa, Đấng dẫn dắt chúng ta trên một cuộc hành trình không?

Trong bài đọc Tin Mừng, Hê-rốt lo sợ cho ngai vàng của mình và bồn chồn về những điều mà ông cảm thấy nằm ngoài tầm kiểm soát. Ông cố gắng lợi dụng ước muốn của các nhà thông thái bằng cách thao túng cuộc tìm kiếm của họ. Ông sẵn sàng nói dối, ông sẵn sàng làm bất cứ điều gì. Nỗi sợ hãi quả thật làm chúng ta mù quáng.

Ngược lại, niềm vui của Tin Mừng giải phóng chúng ta. Nó khiến chúng ta thận trọng, đúng vậy, nhưng cũng táo bạo, chú ý và sáng tạo; nó mời gọi chúng ta lên những nẻo đường khác với những nẻo đường chúng ta đã từng đi qua.

Các nhà thông thái mang đến Giêrusalem một câu hỏi đơn giản nhưng thiết yếu: “Đấng vừa sinh ra ở đâu?” (Mt 2:2). Điều quan trọng biết bao khi những người bước qua cánh cửa Giáo hội tri nhận ra rằng ở đó, Đấng Mê-xi-a vừa mới sinh ra, rằng một cộng đồng quy tụ lại, nơi niềm hy vọng nảy nở, và rằng một câu chuyện về sự sống đang được hé mở! Năm Thánh nhắc nhở chúng ta rằng chúng ta có thể bắt đầu lại, quả thật, rằng chúng ta vẫn đang ở giai đoạn khởi đầu và Chúa muốn sự hiện diện của Người lớn mạnh giữa chúng ta như là Thiên Chúa ở cùng chúng ta. Vâng, Thiên Chúa thách thức trật tự hiện hữu, vì Người có những kế hoạch truyền cảm hứng cho các tiên tri của Người ngay cả ngày nay. Thiên Chúa quyết tâm giải cứu chúng ta khỏi cả những hình thức nô lệ cũ và mới. Người bao gồm cả người trẻ và người già, người nghèo và người giàu, đàn ông và phụ nữ, thánh nhân và tội nhân trong các công việc thương xót của Người, và trong những kỳ công của sự công chính của Người. Mặc dù Chúa làm điều đó một cách lặng lẽ, nhưng Người đã khiến Vương quốc của Người nảy mầm khắp mọi nơi trên thế giới.

Chúng ta đã được ban cho biết bao nhiêu sự mặc khải và biết bao nhiêu sự mặc khải nữa có thể được ban cho chúng ta! Tuy nhiên, chúng phải dẫn chúng ta tránh xa những ý định của Hê-rốt, khỏi những nỗi sợ hãi luôn sẵn sàng biến thành sự hung hãn. “Từ thời Gioan Tẩy giả cho đến nay, Nước Trời đã bị bạo lực, và kẻ bạo lực chiếm lấy nó bằng vũ lực” (Mt 11:12). Lời nói mầu nhiệm này của Chúa Giêsu, được ghi lại trong Tin Mừng Mát-thêu, không thể không khiến chúng ta suy nghĩ về nhiều cuộc xung đột mà con người dùng để chống lại và thậm chí làm tổn hại những điều mới mẻ mà Thiên Chúa dành cho mỗi người. Yêu thương và tìm kiếm hòa bình có nghĩa là bảo vệ những gì thánh thiện và, do đó, những gì mới được sinh ra như một đứa trẻ nhỏ bé, dễ bị tổn thương và mong manh.

Xung quanh chúng ta, một nền kinh tế méo mó đang cố gắng kiếm lợi từ mọi thứ. Chúng ta thấy thị trường có thể biến khát vọng tìm kiếm, du lịch và bắt đầu lại của con người thành một hoạt động kinh doanh đơn thuần. Chúng ta hãy tự hỏi: Năm Thánh đã dạy chúng ta tránh xa kiểu hiệu năng này, kiểu hiệu năng biến mọi thứ thành sản phẩm và con người thành người tiêu dùng chưa? Sau năm nay, liệu chúng ta có thể nhận ra rõ hơn một người hành hương nơi du khách, một người tìm kiếm nơi người lạ, một người láng giềng nơi người ngoại quốc, và những người bạn đồng hành nơi những người khác biệt?

Cách Chúa Giêsu gặp gỡ và cho phép mọi người đến gần Người dạy chúng ta trân trọng những bí mật trong lòng người, điều mà chỉ Người mới có thể đọc được. Cùng với Người, chúng ta học cách đón nhận những dấu hiệu của thời đại (xem Công đồng Vatican II, Hiến chương Mục vụ về Giáo hội trong Thế giới Hiện đại, Gaudium et Spes, 4). Không ai có thể bán điều này cho chúng ta. Đứa trẻ mà các nhà thông thái tôn thờ là một Ân sủng vô giá và vô cùng lớn lao. Đó là sự hiển linh của một hồng phúc. Nó không diễn ra ở một nơi danh giá, mà ở một nơi khiêm nhường. “Hỡi Bê-lem, trong xứ Giu-đa, ngươi chẳng phải là nhỏ nhất trong các thành Giu-đa sao?” (Mt 2:6). Biết bao thành phố, biết bao cộng đồng cần được nghe câu nói: “Ngươi chẳng phải là nhỏ nhất sao”? Vâng, Chúa vẫn làm chúng ta ngạc nhiên! Người tỏ mình ra và để cho mọi người tìm thấy mình. Đường lối của Người không phải là đường lối của chúng ta, và những kẻ bạo lực không thể kiểm soát được chúng, cũng như các thế lực trên thế gian không thể ngăn cản chúng. Đó là niềm vui lớn lao của các vị Chiêm tinh gia, những người đã bỏ lại cung điện và đền thờ để lên đường đến Bêlem; chỉ đến lúc đó họ mới nhìn thấy ngôi sao một lần nữa!

Vì vậy, anh chị em thân yêu, thật tuyệt vời khi trở thành những người hành hương của hy vọng. Thật tuyệt vời khi chúng ta tiếp tục cùng nhau hành trình! Lòng trung tín của Chúa vẫn luôn làm chúng ta kinh ngạc. Nếu chúng ta không biến nhà thờ của mình thành những tượng đài, nếu cộng đồng của chúng ta là những mái ấm, nếu chúng ta đoàn kết và chống lại sự nịnh hót và cám dỗ của những kẻ nắm quyền, thì chúng ta sẽ là thế hệ của một bình minh mới.

Đức Mẹ Maria, Ngôi Sao Mai, sẽ luôn dẫn đường cho chúng ta! Trong Con của Mẹ, chúng ta sẽ chiêm nghiệm và phụng sự một nhân loại phi thường, được biến đổi không phải bởi sự ảo tưởng của những kẻ toàn năng, mà bởi Thiên Chúa, Đấng đã nhập thể vì tình yêu.