ĐỨC CHA PHÊRÔ TRẦN ĐÌNH TỨ

NGƯỜI CHA VỚI TRÁI TIM HIỀN PHỤ

(Chúng con kính dâng Đức Cha, nhân dịp Đức Cha tròn 27 năm Thánh chức Giám Mục 6.1.1999 - 6.1.2026)

Không ai trong chúng ta, sống mà không có ký ức. Ký ức là cỗ máy gìn giữ những tư liệu sâu thẳm nhất, sống động nhất, thân thương nhất, dễ làm rung động tâm hồn nhất.

Giữa bao nhiêu sự kiện và hình ảnh trôi qua trong đời người, ký ức ấy, dù chỉ là quá khứ, tưởng chừng lặng lẽ đi qua. Nhưng thực chất, bên trong mỗi tâm hồn, ký ức luôn mạnh mẽ, luôn dữ dội. Chúng khắc sâu trong lòng kẻ giữ lấy chúng những dấu ấn sâu đậm.

Trong số những dấu ấn ấy, có những khuôn mặt, chỉ cần thoáng nhớ tới, đã gợi dậy bao cảm xúc dịu dàng, ấm áp, gần gũi như trong vòng tay của người cha. Đức Cha Phêrô TRẦN ĐÌNH TỨ chính là một con người như thế. Ngài là người cha, người thầy, người mục tử nhân hậu mà những người con của giáo phận cứ mãi mang ơn.

Hơn nửa thế kỷ bước đi trong hành trình Linh mục, Giám mục, và gần 90 năm tuổi đời, Đức Cha Phêrô vẫn giữ cho mình một tâm hồn trẻ trung trong sự đơn sơ, một ánh mắt hiền từ trong sự bao dung, một trái tim nồng nhiệt trong tình yêu với Chúa và với đoàn chiên.

Dù đã nghỉ hưu nhiều năm, Đức Cha Phêrô vẫn kiên trì mỗi ngày âm thầm cầu nguyện, dâng lễ trong phòng nguyện nhỏ bé ngay cạnh phòng riêng.

Phòng nguyện ấy, tuy đơn sơ, nhưng lại chất chứa một bầu khí linh thánh đặc biệt: đó là nơi ngài sống từng ngày, từng giờ trong thinh lặng, dâng lên Chúa tất cả những vui buồn của đoàn chiên.

Và chính căn nhà khiêm tốn này cũng mang trong mình một lịch sử đáng trân trọng. Đó là ngôi nhà đã từng được các Đức Giám mục tiền nhiệm chọn làm Tòa Giám mục từ buổi đầu thành lập giáo phận.

Nay, Đức Cha Phêrô chọn nơi ấy làm chỗ an dưỡng cuối đời, như một nhịp nối thiêng liêng giữa quá khứ và hiện tại, giữa hành trình lịch sử của giáo phận và trái tim lặng thầm của một mục tử vẫn đang âm thầm nâng đỡ con cái mình bằng lời cầu nguyện. Không chỉ đơn giản là căn nhà để sống, để đi và về, để làm việc. Chọn lựa của Đức Cha Phêrô như một tình cảm tha thiết, một lòng yêu mến, một sự gắn bó thiết thân dành cho cội nguồn và di sản của giáo phận.

Dù thời gian đã để lại dấu ấn trên thân xác, khiến đôi bàn tay ngài run run, đôi chân bước đi có phầnchậm hơn và thường đau nhức, Đức Cha vẫn không bao giờ để những yếu đuối ấy làm giảm đi lòng yêu mến dành cho Thánh Thể

Chúa. Ngài có thể thiếu nhiều thứ trong cuộc sống thường ngày, có thể không còn làm những việc to lớn như xưa, nhưng có một điều ngài không bao giờ thiếu, không bao giờ chấp nhận đánh mất: đó là cầu nguyện. Cầu nguyện không chỉ là việc đạo đức hằng ngày, mà là hơi thở, là sức sống, là mạch nguồn nâng đỡ ngài trong suốt cuộc đời mục tử.

Trước Nhà Tạm, ngài ở đó, không vội vã, không ồn ào. Mọi mệt mỏi, mọi đau đớn, dường như tan biến khi ngài đặt trái tim mình trong trái tim Chúa. Môi ngài khẽ đọc lời kinh, đôi mắt sáng lên một ánh sáng nội tâm khó tả. Người ngoài nhìn vào tưởng đó chỉ là một cụ già đang lẩm bẩm cầu nguyện, nhưng thực ra đó là cả một đời hiến dâng, một đời gắn bó không rời với Thánh Thể. Chính hình ảnh âm thầm ấy lại trở thành bài giảng hùng hồn, mạnh mẽ hơn mọi lời nói. Bài giảng về niềm tin, về tình yêu và lòng trung thành không lay chuyển.

Đức Cha đã dạy đoàn chiên của ngài không chỉ bằng những bài giảng trên tòa giảng, mà còn bằng chính cuộc đời cầu nguyện. Bài giảng ấy vang vọng mãi, vì nó không kết thúc trên trang giấy hay trong âm vang của một buổi lễ, mà khắc ghi trong tim những ai đã từng nhìn thấy ngài âm thầm cầu nguyện.

Hình ảnh một mục tử cao niên say sưa bên Thánh Thể, đó là lời mời gọi tha thiết cho mỗi chúng ta: Hãy trở về với Chúa, hãy đặt lại cầu nguyện vào trung tâm đời sống, hãy để Thánh Thể trở thành nguồn mạch sự sống.

Có thể chúng ta bận rộn, có thể chúng ta nguội lạnh, có thể chúng ta từng quên cầu nguyện, nhưng gương sáng ấy không cho phép chúng ta tiếp tục thờ ơ. Bởi nơi Đức Cha, chúng ta nhận ra một tình yêu đã cháy suốt đời và không một thử thách, một mỏi mệt nào có thể dập tắt.

Đức Cha Phêrô đã sống bằng cầu nguyện, đã nâng đỡ đoàn chiên bằng cầu nguyện, và giờ đây, ngài vẫn đang để lại cho chúng ta di sản quý giá nhất: Ai yêu Chúa thật sự thì không thể sống mà thiếu Thánh Thể, không thể sống mà thiếu cầu nguyện.

1. Người cha thẳng thắn nhưng đầy bao dung.

Trong ký ức của linh mục đoàn và giáo dân, Đức Cha Phêrô là người rất thẳng thắn. Ngài không ngại chỉ ra điều đúng - sai, không vòng vo, không né tránh sự thật. Nhưng nơi sự thẳng thắn ấy, người ta không hề thấy sự gay gắt, khắt khe; trái lại, người ta luôn nhận ra sự bao dung, nhân ái.

Ngài không thiên vị, không vội vã phán xét, cũng không bao giờ để mình bị lôi kéo về một phía. Trước những xung đột hay tranh cãi, ngài lắng nghe kiên nhẫn, giữ sự trung lập, để rồi từ đó chỉ cho mọi người thấy lẽ phải, lẽ sống, và con đường bình an.

Trong thời ngài làm giám mục, giáo phận được bình yên. Các linh mục được yêu thương và tôn trọng. Giáo dân cảm thấy mình được dẫn dắt bởi một mục tử luôn đặt lợi ích của đoàn chiên lên trên hết.

Đức Cha Phêrô không bao giờ làm ai phải sợ hãi vì bị phán xét công khai, cũng không để sự yếu đuối hay lỗi lầm của một linh mục trở thành gánh nặng nhục nhã. Ngài có trí nhớ minh mẫn, nhưng chọn "quên" những lỗi lầm, để không bao giờ nhắc lại, không bao giờ làm anh em mình đau thêm một lần nữa. Đó là sự quên lãng của lòng thương xót, sự lãng quên của trái tim nhân hậu.

2. Nụ cười và ánh mắt của một người cha.

Có những vị lãnh đạo, khi gặp, người ta cảm thấy xa cách; nhưng với Đức Cha Phêrô, nụ cười của ngài, ánh mắt của ngài, lời nói của ngài luôn khiến người đối diện cảm thấy gần gũi, thoải mái. Nơi ngài không có bức tường ngăn cách, không có sự xa vời của uy quyền, nhưng có sự chân thành, sự khiêm nhường, và một lòng yêu thương thật thà.

Ai đã một lần được trò chuyện cùng Đức Cha, đều cảm thấy như đang được trò chuyện với một người cha hiền, với một người bạn lớn, chứ không phải với một giám mục quyền uy.

Cái nhìn bao dung ấy, nụ cười thân thiện ấy đã trở thành chỗ tựa cho biết bao tâm hồn. Nhiều linh mục, trong những giây phút mệt mỏi, đã tìm đến ngài, và ra về với niềm an ủi lớn lao. Nhiều giáo dân, khi gặp ngài, đã cảm nhận được sức mạnh để tiếp tục sống đức tin. Chính sự gần gũi, chan hòa ấy đã làm nên một phong cách mục tử không lẫn vào đâu được: Một phong cách của tình phụ tử, của tình anh em, của sự hiện diện đầy nhân ái.

3. Một giáo phận bình yên.

Nhìn lại những năm tháng Đức Cha Phêrô cai quản giáo phận, người ta dễ dàng nhận ra hoa trái mà ngài để lại: Đó là sự bình yên. Bình yên không có nghĩa là không có khó khăn, nhưng là giữa muôn vàn khó khăn, giáo phận vẫn giữ được sự hiệp nhất, các linh mục vẫn cảm thấy được bảo vệ, được tôn trọng, và giáo dân vẫn cảm nhận được tình yêu thương.

Trong cương vị một mục tử, ngài đã tài tình lèo lái con thuyền giáo phận đi qua những thách đố, giữ cho nó không nghiêng ngả, không rạn nứt, nhưng bền vững, bình an.

4. Tấm gương và lời tri ân.

Giờ đây, khi mái tóc đã trắng màu mây, thân thể có phần mỏi mòn, nhưng trong căn phòng nguyện nhỏ ấy, Đức Cha vẫn mỗi ngày dâng thánh lễ, vẫn mỗi ngày đến trước Thánh Thể, vẫn mỗi ngày cầu nguyện cho đoàn chiên. Những lời kinh âm thầm ấy, những hy sinh lặng lẽ ấy, chắc chắn là nguồn sức mạnh vô hình đang nâng đỡ từng gia đình, từng giáo xứ, từng linh mục trong giáo phận.

Đức Cha Phêrô không chỉ để lại cho chúng ta những công trình, những quyết định, những định hướng. Trên hết, ngài để lại một tấm gương: Tấm gương

của một mục tử nhân hậu, một người cha hiền, một tâm hồn trọn vẹn cho Thiên Chúa và cho đoàn chiên.

Chúng ta, những người đang tiếp tục bước đi, xin cúi đầu tri ân và cảm mến. Cảm ơn Vị Cha Già Từ Ái đã cho giáo phận, cách riêng, linh mục đoàn những năm tháng yên bình. Cảm ơn Đại Thụ mà người đời không dễ tìm thấy bất cứ nơi đâu, dạy chúng ta biết sống thẳng thắn mà vẫn hiền hòa, công minh mà vẫn bao dung, mạnh mẽ trong sự thật mà vẫn dịu dàng trong tình thương.

Và xin được cầu nguyện cho ngài, người cha già khả kính, để Chúa tiếp tục gìn giữ, nâng đỡ, ban sức khỏe và bình an, để nơi căn nhà an dưỡng mang cả bề dày ý nghĩa này, từng ngày, từng giờ, ngài vẫn tiếp tục là ngọn lửa âm thầm sưởi ấm và nâng đỡ cả giáo phận.

Khi nghĩ về Đức Cha Phêrô TRẦN ĐÌNH TỨ, lòng ta chỉ muốn thốt lên: Cảm ơn Chúa đã ban cho giáo phận một người cha, một mục tử, một chứng nhân của tình yêu.

Lm JB NGUYỄN MINH HÙNG