1. Các nhà hoạt động vì quyền của người chuyển giới làm gián đoạn Thánh lễ khi hàng ngàn người tuần hành vì sự sống
Hơn 10.000 người đã tuần hành qua Luân Đôn trong cuộc Tuần hành vì Sự sống năm nay, đi bộ từ Westminster đến Quảng trường Quốc hội với chủ đề "Phá thai làm tổn thương gia đình". Michael Haynes của tờ Catholic Herald mô tả đám đông gồm mọi lứa tuổi và tầng lớp, các gia đình và thanh niên, linh mục và tu sĩ, người Công Giáo và các tín hữu Kitô giáo khác, và điều phối viên sự kiện Ben Thatcher cho biết một cụ bà 97 tuổi đã hoàn thành toàn bộ quãng đường với khung tập đi bên cạnh những người trẻ tuổi mang biểu ngữ ở phía trước. Đây cũng là sự hiện diện mạnh mẽ nhất của các giám mục Công Giáo trong lịch sử cuộc tuần hành, với mười lăm giám mục tham gia, nhiều hơn gấp đôi so với năm ngoái, khi Đức Tổng Giám Mục Richard Moth đồng tế Thánh lễ tại Nhà thờ Westminster cùng với mười bốn giám mục khác và Đức Giáo Hoàng Lêô XIV đã gửi một thông điệp khích lệ được đọc cho đám đông. Ngày hôm đó cũng thu hút một liên minh Kitô giáo rộng lớn hơn, với các nghi lễ thờ phượng của Anh giáo, lễ cầu nguyện của Chính thống giáo và lời cầu nguyện Tin Lành bên cạnh Thánh lễ Công Giáo, sau khi các giám mục Chính thống giáo ở Anh và Ireland khuyến khích tín hữu của họ tham gia.
Liên minh đó đã gặp phải sự phản đối có tổ chức ngay từ đầu. Theo lời bà Thatcher, Nhà thờ Westminster chật kín người tham dự Thánh lễ buổi sáng khi một nhóm nhỏ các nhà hoạt động chuyển giới ủng hộ phá thai đã làm gián đoạn buổi lễ bằng biểu ngữ và khẩu hiệu trước khi bị đưa ra ngoài. Tại Quảng trường Quốc hội, những người phản đối đã sử dụng còi, kèn và loa phóng thanh để át tiếng các bài phát biểu, và tờ Herald đưa tin về các cuộc xô xát, trong đó các nhà báo bị đẩy ô và biểu ngữ vào mặt, người biểu tình bị giật điện thoại và cờ.
Tình huống tương tự đã xảy ra ở Đức vài ngày trước đó. Vào Lễ Đức Mẹ Lên Trời, khoảng hai mươi người ủng hộ phong trào bảo vệ sự sống từ TFP Student Action Europe và Aktion SOS Leben đã tập trung tại Göttingen để tham gia "Buổi cầu nguyện Kinh Mân Côi Công khai Chống Phá thai", được cảnh sát xác nhận là diễn ra trong hòa bình. Tuy nhiên, một cuộc biểu tình phản đối bao gồm Antifa và các nhà hoạt động cánh tả cực đoan khác đã hình thành xung quanh họ, và khi nhóm này cố gắng rời đi, cảnh sát đã phải sử dụng hơi cay để ngăn cách hai bên. Mười hai viên chức cảnh sát bị thương, nhiều xe cứu thương đã được gọi đến và các tình nguyện viên của TFP và SOS Leben đã rời khỏi thành phố dưới sự bảo vệ của cảnh sát.
David Hahn đã tận dụng cuộc đối đầu này để đưa ra một luận điểm rộng hơn về sự dè dặt của người Anh. Quan sát sự kiềm chế tự nhiên trong đời sống công cộng của người Anh, ông lập luận rằng sự điềm tĩnh là đức tính của người mạnh nhưng lại là điểm yếu của người đang mất dần vị thế, so sánh những người bảo thủ Anh với một David nhỏ bé đối mặt với những gã khổng lồ ngày càng lớn mạnh, trong đó vấn đề phá thai là điển hình nhất. Ông lấy cố Charlie Kirk, người qua đời cách đây một năm vào tháng này, làm hình mẫu về sự quyết liệt có kỷ luật, một người sẵn sàng nêu rõ kết luận đạo đức và bảo vệ lập luận của mình mà không quay lưng lại với người đưa ra lập luận đó. Trích dẫn nghiên cứu của Jonathan Haidt cho thấy những người theo chủ nghĩa tự do chính trị gặp khó khăn hơn những người bảo thủ trong việc tái cấu trúc lý luận đạo đức của phía bên kia, Hahn lập luận rằng cần có sự kiên nhẫn song hành với sự táo bạo, kêu gọi người nghe kết hợp niềm tin với lòng bác ái, xây dựng gia đình và cộng đồng thay vì chỉ dựa vào lập luận, và cầu nguyện cho đối thủ thay vì chỉ đơn giản là đánh bại họ.
Source:Catholic Herald
2. Tuyên bố của Đức Tổng Giám Mục Coakley nhân biến cố khủng bố 11 tháng 9
"Khi các cuộc xung đột trên khắp thế giới ngày càng leo thang, chúng ta hãy tái khẳng định cam kết trở thành những công cụ hòa bình của Chúa Kitô trong một thế giới ngày càng chia rẽ và rạn nứt", Đức Tổng Giám Mục Paul S. Coakley, Chủ tịch Hội đồng Giám mục Công Giáo Hoa Kỳ, phát biểu trong một tuyên bố nhân kỷ niệm 25 năm vụ tấn công khủng bố ngày 11 tháng 9 năm 2001.
Xin kính mời quý vị và anh chị em theo dõi bản dịch sang Việt Ngữ toàn văn tuyên bố của Đức Tổng Giám Mục Coakley qua phần trình bày của Thụy Khanh
"Khi chúng ta thành kính tưởng nhớ thảm kịch ngày 11 tháng 9 năm 2001, tôi mời gọi tất cả các tín hữu Công Giáo cùng tôi cầu nguyện cho các nạn nhân đã ra đi trong những hành động bạo lực phi lý cách đây 25 năm tại Trung tâm Thương mại Thế giới, Ngũ Giác Đài và vùng nông thôn Pennsylvania. Đặc biệt, chúng ta yêu thương cầu nguyện cho gia đình và bạn bè của các nạn nhân, những người vẫn còn đau buồn trước sự mất mát không thể bù đắp của những người thân yêu vào ngày hôm đó. Chúng ta cũng tưởng nhớ những người ứng cứu đầu tiên và các nhân viên cấp cứu, rất nhiều người đã hy sinh mạng sống của mình trong những hành động dũng cảm quên mình."
"Giữa ngày kinh hoàng đó và những giờ phút đen tối của nỗi sợ hãi và bất an sau đó, chúng ta cũng phải nhớ rằng đức tin đã nâng đỡ và duy trì chúng ta. Là một quốc gia, chúng ta đã hướng về Chúa trong lời cầu nguyện và trông cậy vào đức tin của mình với một sự mãnh liệt mới và một tinh thần đoàn kết."
"Khi các cuộc xung đột trên khắp thế giới ngày càng leo thang, chúng ta hãy đổi mới cam kết trở thành những công cụ hòa bình của Chúa Kitô trong một thế giới ngày càng chia rẽ và rạn nứt. Xây dựng hòa bình ở đất nước chúng ta và trên toàn thế giới – một sứ mệnh cho phép chúng ta được gọi là con cái của Thiên Chúa¹ – là thách thức lớn lao của thời đại chúng ta. Đức Thánh Cha Lêô XIV nói với chúng ta rằng hòa bình không chỉ là một mục tiêu, mà còn là một sự hiện diện và một hành trình². Ngài nói rằng ngay cả ở những nơi chỉ còn lại đống đổ nát, và sự tuyệt vọng dường như là điều không thể tránh khỏi, chúng ta vẫn tìm thấy những người chưa quên đi hòa bình."
"Khi chúng ta cầu nguyện cho sự hàn gắn tiếp tục của quốc gia, cho linh hồn của tất cả những người đã mất trong ngày hôm đó và sự an ủi cho gia đình họ, chúng ta hãy khẩn cầu Chúa Thánh Thần biến đổi chúng ta ngày càng giống hình ảnh Chúa Giêsu, Hoàng tử Hòa bình, và cùng nhau xây dựng một nền văn minh của tình yêu thương và tình huynh đệ phổ quát."
Source:USCCB
3. Tiến sĩ George Weigel: Những bài học chưa được rút ra từ sự kiện 11 tháng 9, một phần tư thế kỷ sau.
Tiến sĩ George Weigel là thành viên cao cấp của Trung tâm Đạo đức và Chính sách Công cộng Washington, và là người viết tiểu sử Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II. Ông vừa có bài viết nhan đề "Unlearned Lessons of 9/11, a Quarter-Century Later", nghĩa là "Những bài học chưa được rút ra từ sự kiện 11 tháng 9, một phần tư thế kỷ sau".
Xin kính mời quý vị và anh chị em theo dõi bản dịch sang Việt Ngữ qua phần trình bày của Thụy Khanh.
Vài tuần sau khi những kẻ khủng bố Hồi giáo cướp bốn máy bay, gây ra hỗn loạn ở khu Lower Manhattan và Ngũ Giác Đài nhân danh những tín ngưỡng tôn giáo lệch lạc, tôi đã dùng bữa tối tại Phủ Giáo Hoàng cùng với Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô Đệ Nhị và ba cộng sự thân cận nhất của ngài.
Không khí trên bàn ăn khá ảm đạm, điều này khá bất thường. Niềm hy vọng của Đức Giáo Hoàng về một "mùa xuân mới của tinh thần nhân loại" sau thế kỷ 20 đầy máu lửa, là điều mà ngài đã tuyên bố tại Liên Hiệp Quốc năm 1995, dường như đã bị dập tắt. Và Hoa Kỳ, một quốc gia mà ngài yêu mến và trân trọng, đã bị tổn thương sâu sắc. Vì vậy, cuộc trò chuyện kéo dài một giờ xoay quanh ý nghĩa của tất cả những điều này — một câu hỏi mà Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã trực tiếp hỏi tôi.
Đây là câu trả lời của tôi, được thuật lại trong cuốn "Những bài học về hy vọng: Cuộc đời bất ngờ của tôi với Thánh Gioan Phaolô II":
Tôi nói rằng tôi nghĩ đó là một bước ngoặt trong lịch sử thế giới; một ví dụ về sự bí ẩn của cái ác đang hoạt động thông qua sự tha hóa của một chủ nghĩa độc thần vốn đã khiếm khuyết; một thời điểm có thể là lúc nước Mỹ tỉnh ngộ về mặt đạo đức; và một mớ hỗn độn rất phức tạp từ góc độ chiến lược và chính trị quốc tế. Tất cả những điều này là một thách thức về mặt đạo đức cũng như một thách thức về mặt chính trị: và trong khi nhiệm vụ đầu tiên của một chính phủ có trách nhiệm là bảo đảm an ninh cho công dân của mình, bài phát biểu ngày 20 tháng 9 của Tổng thống Bush cho thấy rằng hành động quân sự của Mỹ chống lại al-Qaeda và những kẻ hỗ trợ Taliban sẽ được tiến hành theo các nguyên tắc chiến tranh chính nghĩa chứ không phải là vấn đề trả thù hay báo oán. Điều cần thiết là mọi người phải hiểu rằng điều đang bị đe dọa ở đây không chỉ đơn thuần là an ninh của Hoa Kỳ mà còn là khả năng tồn tại của bất kỳ "trật tự" thế giới nào. Tôi cũng chỉ ra rằng Osama bin Laden là một người rất giàu có và việc nói rằng chủ nghĩa khủng bố là sản phẩm của nghèo đói - là quan điểm được Đức Tổng Giám Mục Renato Martino, đại diện thường trực của Tòa Thánh, đưa ra tại Liên Hiệp Quốc - không giúp làm rõ những gì chúng ta đang phải đối mặt.
Liệu phân tích đó vẫn còn đúng sau 25 năm không?
Đề xuất đầu tiên của tôi dường như đã được chứng minh là đúng: sự kiện 11 tháng 9 đã mở ra một kỷ nguyên hỗn loạn mới trên thế giới. Điều tôi không lường trước được là kỷ nguyên hỗn loạn mới này lại càng trở nên tồi tệ hơn do chính sách yếu kém của Mỹ và sự thoái lui khỏi trách nhiệm toàn cầu mà một bộ phận lớn người dân Mỹ yêu cầu. Và điều thứ hai – chủ nghĩa biệt lập mới, trầm trọng hơn bởi mạng xã hội và sự điên rồ trên internet – sẽ khiến việc giải quyết nghiêm chỉnh vấn đề thứ nhất – là sự suy giảm khả năng lập luận chiến lược và đạo đức trong giới hoạch định chính sách của Mỹ – càng trở nên khó khăn hơn.
Còn về việc đối mặt với thực tế rằng chủ nghĩa thánh chiến, một hình thức Hồi giáo tách rời khỏi lý trí và quyết tâm áp đặt một chế độ Hồi giáo độc đoán lên thế giới, có phải là nguyên nhân chính gây ra vụ 11 tháng 9 không? Thực ra, quá trình suy ngẫm đó chưa bao giờ thực sự bắt đầu, bất chấp những nỗ lực của Đức Giáo Hoàng Bênêđíctô 16 tại Regensburg năm 2006 nhằm đề xuất một chương trình nghị sự nghiêm chỉnh cho đối thoại liên tôn về vấn đề mối quan hệ của Hồi giáo với "phần còn lại của thế giới".
Hậu quả nực cười của thất bại đó gần đây đã thể hiện rõ qua chỉ thị (sau đó bị bãi bỏ sau khi bị chế giễu rộng rãi) của Đài Phát thanh Truyền hình Canada, gọi tắt là CBC rằng nhân viên của họ không được gọi sự kiện 11 tháng 9 là "các cuộc tấn công khủng bố" (và trang tin Babylon Bee không thể thiếu đã đáp trả bằng một bức ảnh ngày D-Day về các binh sĩ thuộc Sư đoàn 4 của Quân đội Hoa Kỳ xông lên bãi biển Utah với tiêu đề giả mạo của CBC, "Thanh thiếu niên Mỹ đến thăm Pháp").
Biểu hiện nghiêm trọng hơn nhiều của sự thất bại này là việc hầu hết các bộ ngoại giao phương Tây, bao gồm cả Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, tiếp tục từ chối thừa nhận rằng niềm tin tôn giáo vẫn là một lực lượng mạnh mẽ trong các vấn đề thế giới, cả về mặt tích cực lẫn tiêu cực. Người ta có thể nghĩ rằng sự kiện 11 tháng 9 sẽ làm suy yếu, hoặc ít nhất là làm giảm bớt, những định kiến thế tục trong phân tích chính trị thế giới. Nhưng điều đó đã không xảy ra.
Còn về việc nước Mỹ sẽ tỉnh ngộ sau sự kiện 11 tháng 9, điều đó dường như cũng chỉ là hy vọng hão huyền. Tinh thần đoàn kết quốc gia to lớn được thể hiện vào chính ngày kinh hoàng đó và những tuần ngay sau đó hầu như không thể tưởng tượng được ngày nay, khi đời sống công cộng của chúng ta đã chìm trong một mớ hỗn độn của các thuyết âm mưu, bao gồm cả chủ nghĩa bài Do Thái độc hại mà, giống như tất cả những sự bùng phát thù hận và bài Do Thái như vậy, luôn là dấu hiệu của sự suy thoái văn hóa.
Nhưng tôi không thể nghĩ về sự kiện 11 tháng 9, 25 năm sau, mà không nhớ đến một điều khác: những hành khách trên chuyến bay United 93, những người đã bàn bạc với nhau và quyết định chấp nhận rủi ro chết như những người tự do thay vì chắc chắn chết như bia đỡ đạn của bọn khủng bố Hồi giáo - và bằng cách đó, họ đã ngăn chặn sự phá hủy Điện Capitol của Hoa Kỳ. Tấm gương của họ nên truyền cảm hứng cho chúng ta để làm tốt hơn với tư cách là một xã hội dân sự và một cộng đồng chính trị so với hiện tại.
Source:National Catholic Register